Ông Tata Ewing vừa nói vừa dứ
dứ nhành ổi trước mặt chúng tôi, “Ôi, các con, những người trẻ, chẳng vâng lời Chúa gì cả. Cứ kế hoạch hóa gia đình! Kế hoạch hóa gia đình! Bộ không phải lời Chúa nói rằng 'hãy sanh sản và làm cho đầy dẫy đất sao?'”
Chúng tôi phản đối, “Nhưng thưa ông... Ông đập cái cây vào gốc dừa và nói, “Tôi thấy chẳng nhưng gì cả, đủ rồi đủ rồi, các con không phải là những tín hữu tốt đâu.” Ông đập cây xuống đất và quay đi lẩm bẩm trong hơi thở... Tata Ewing là một nông dân già đã 70 tuổi. Ông sinh được mười người con và hẳn nhiên ông rất hãnh diện về thành quả này. Đối với ông, bàn bạc về việc giới hạn số lượng con cái hoặc phải có khoảng cách giữa những đứa con là chuyện hoàn toàn vô nghĩa và không thuộc linh chút nào. Chẳng lẽ Tata Ewing không đúng sao? Mạng lệnh của DCT trong Sang The Ky 1:27 là quá rõ rồi, phải không? Không phải Vua Đavít đã la lên rằng, “Kìa, con cái là cơ nghiệp bởi Đức Giêhôva mà ra; bông trái của tử cung là phần thưởng. Con trai sanh trong buổi đang thì, khác nào mũi tên nơi tay dõng sĩ?” hay sao?