Lời Kinh Thánh

Hãy tin Đức Chúa Jesus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi. Kinh Thánh - Công Vụ Các Sứ đồ 16: 31

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

CHÚA CÓ THỂ LÀM GÌ VỚI 57 CENT?


Vào một buổi sáng Chúa nhật, tại một ngôi nhà thờ nhỏ kia, có một cô bé nhỏ đang đứng khóc thút thít. Cô bé không được vào lớp học Kinh Thánh vì đã quá đông đúc, không còn chỗ cho cô bé nữa.

Bất chợt ông mục sư đi ngang qua, cô bé òa khóc nức nở, "Ông mục sư ơi, con không được vào lớp Trường Chúa Nhật học".

Nhìn cô bé con mặt mày lấm lem nước mắt, đầu tóc rối bù, ông mục sư dường như hiểu được vấn đề. Ông cầm tay dẫn cô bé vào lớp trường Chúa nhật, tìm một chỗ ngồi để cô bé được học Kinh Thánh vào buổi sáng hôm đó.

Đứa trẻ rất sự cảm động về những gì ông mục sư đã làm, đến lúc đi ngủ, nó tiếp tục nghĩ về những đứa trẻ giống mình, chúng nó cũng không có điều kiện để được học biết về Chúa Giê-xu.

CHÚA LÀM CHỦ NGÔI NHÀ


Có một người đàn ông giàu có nọ, ông sống trong một ngôi nhà thật rộng lớn và sang trọng. Ngôi nhà của ông có rất nhiều phòng, và cứ trong mỗi phòng, ông sửa sang, trang trí và làm cho nó thoải mái, sang trọng hơn phòng nằm trước nó.  Trong ngôi nhà của mình, ông treo rất nhiều tranh ảnh và để những bức tượng điêu khắc rất xinh đẹp. Những chùm đèn pha lê lấp lánh trên trần nhà, những tay cầm trên cầu thang được giát vàng và chạm trổ rất tinh xảo. Ngôi nhà của ông trông xinh đẹp biết chừng nào.

 Vào một ngày nọ, ông quyết định mời Chúa đến nhà và ở với ông. Khi Chúa đến nhà, ông dành cho Chúa một căn phòng đẹp nhất trong những căn phòng xinh đẹp của ông. Căn phòng này nằm trên tầng lầu và ở cuối phòng ăn lớn trong căn nhà. "Con dành phòng này cho Chúa, xin hãy ở đây với con cho đến khi nào Chúa không thích ở nữa và Chúa có thể làm bất cứ điều gì Ngài muốn trong căn phòng này. Xin Chúa nhớ là tất cả những thứ trong căn phòng này là của Chúa nhé".

CHIẾC MẠNG NHỆN





Có một người lính trẻ nọ phải đối diện với một trận chiến thật khốc liệt và đầy tuyệt vọng. Quân thù gần như đánh bại toàn bộ đội quân của anh. Anh cùng các đồng đội của mình nhận được lệnh phải tháo chạy khỏi trận tuyến. Họ cố gắng hết sức tháo chạy trong sợ hãi để cứu mạng sống mình. Kẻ thù truy đuổi theo sau ráo riết. Anh lính trẻ chạy thục mạng, lòng tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng chẳng bao lâu sau đó, anh thấy mình đã chạy lạc khỏi các đồng đội.

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

NGUỒN GỐC & HẬU QUẢ CỦA TỘI LỖI


                                                                                                                       By Pastor The Van Le


Kính Thánh: Sáng-Thế-Ký 3: 1- 24

             I. Tội lỗi là gì?

           Theo nghĩa thông thường, tội lỗi là những hành động trái ngược với luân thường đạo lý bị xã hội lên án. Cũng có thể hiểu một cách khác, tội lỗi là những việc làm mà luật pháp cấm đóan hoặc lương tâm cáo trách. Tuy nhiên theo Kinh thánh  Cựu ước bày tỏ “tội lỗi” được hiểu một cách khác, mang  ý nghĩa thần học, được chia thành ba lọai chính sau đây:

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 32



Ông già hình như đã quên hẳn Duyên và đang nói thao thao một mình. Nhưng Duyên vẫn chăm nghe. Khi ông nói xong, nó chào ông và hứa sáng hôm sau sẽ lên sớm để mang hành lý của ông ra nhà ga trên đường nó đi đến trường học. Đoạn nó chạy về nhà trong lúc hoàng hôn của mùa xuân đang buông xuống, gió ấm mùa Xuân thổi qua rừng và tiếng tuyết rơi nhỏ giọt từ trên cành xuống dưới đất. Nó chạy vội về nhà vì nó muốn viết thơ cho An để nhờ ông già mang đi hộ vào sáng hôm sau. Nhưng việc đầu tiên trước khi nó làm lúc về tới nhà là đem treo cây thập tự cẩn thận lên đầu giường chỗ nó nằm rồi mới chạy xuống nhà bếp để kiếm giấy bút.
Trong nhà bếp là cả một cảnh bừa bộn. Má nó đang bận ở chuồng bò nên không có thì giờ rửa nồi chảo và đổ nước dơ. Duyên thường vẫn giúp má nó. Nhưng tối nay nó vội. Nếu nó lẻn vào phòng ngủ thì nó có thể ngồi viết bình yên. Má nó lát nữa sẽ dọn dẹp nhà bếp và sẽ không biết nó vào đây.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 31


CHƯƠNG 18

Tuần lại tuần, trôi qua dưới thung lũng cũng như trên miền núi. Tuyết đã bắt đầu tan chảy và những dòng suối nhỏ đầy ứ nước đã trở thành những dòng thác lũ. Ở các cánh đồng dọc theo bờ sông, hoa cỏ đã bắt đầu mọc lên. Bò và dê bị giam hãm trong chuồng đã bắt đầu giậm chân đòi được thả ra ngoài. Từng trận gió nam thổi ngược thung lũng và trong rừng thông, nhựa sáp dâng lên tiết ra mùi thơm ngọt dịu. Mùa Xuân đã trở về trên miền núi.
Nội bận rộn lo việc cọ rửa và don dẹp nhà cửa trong dịp Xuân về. Ông Bình thì bận rộn vì đàn bò mới đẻ. Như vậy cũng là một điều hay, vì khi bận việc, họ không thấy nhớ con cháu cho lắm, dẫu rằng mỗi con bê non nớt mũi đỏ hồng lại nhắc ông Bình nhớ đến bé Danh. Nội thì mỗi ngày một thêm già, mắt mỗi ngày một thêm kém. Nhiều lúc đang cọ rửa đồ đạc, Nội bỗng ngồi sụp xuống, rồi trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, Nội thường tưởng tượng như nghe thấy tiếng khập khiễng chân giầy chân nạng của một đứa bé đang ca hát. Nhưng lúc Nội tỉnh dậy thì chỉ thấy cảnh vắng lặng trong nhà, và những lúc ấy, Nội thường tự hỏi không biết bao lâu nữa An và bé Danh mới trở về nhà.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 30


 CHƯƠNG 17

Khi xe lửa tới thành phố, Danh được đưa thẳng tới bệnh viện, vào trong một căn phòng rộng đông chật những trẻ con cũng què quặt hay khập khiễng như nó. Trông nom đám trẻ con ấy là một cô điều dưỡng nom dáng vẻ hơi mệt nhọc. Danh liếc nhìn đám trẻ và quyết định ngay là phải làm cho chúng vui lên. Nó liền xin chống nạng nhảy những bước dài như con đại thử suốt tận cuối phòng. Bọn trẻ thích quá nên chưa đầy một tiếng đồng hồ Danh đã thành bạn thân của tất cả mọi đứa. Con mèo con thì được xuống dưới bếp để ở trong một cái rổ và được phép mang lên thăm Danh vào những giờ thăm viếng.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 29


 CHƯƠNG 16
 
Mấy tiếng đồng hồ sau, An đã có mặt ở nhà Duyên. Trùm kín trong mũ và áo choàng len, nó ngồi trên một chiếc ghế đu lớn bằng gỗ, mỉm cười với Duyên lúc ấy đang ngồi trên giường, cằm tựa vào đầu gối. Duyên vẫn hãy còn hơi tái xanh và mệt nhọc, nhưng trong lòng nó cảm thấy dễ chịu và vui sướng.
“Duyên hãy kể hết cho An nghe đi”, An giục, mắt ánh lên một niềm thán phục và kinh ngạc. “Mọi người đều đã nói anh thật vô cùng can đảm và gan dạ. Anh phải kể từ lúc bắt đầu và nói rõ cho An nghe lúc ở trên đỉnh đèo anh thấy thế nào”.
Duyên nheo trán. Được gọi là can đảm kể cũng khoái và nó cũng muốn kể câu chuyện sao cho thật hay, nhưng không hiểu sao nó thấy mọi việc hình như xa vời và khó nói quá, như thể ở trong một giấc mộng vậy. Nó đâu hiểu rằng người nó lúc ấy lạnh cứng và mệt nhoài, khiến trí óc nó đâu còn ghi nhận được rõ ràng mọi việc xảy ra.