Tác Giả: Nguyễn Huệ Nhật
Từ khi còn bé tôi đã có những thắc mắc tại sao linh hồn người chết có thể về ăn đồ cúng? Tại sao khi sống thì con người bất lực, nhưng khi chết thì linh thiêng và có thể phù hộ hoặc gieo họa cho bà con thân quyến? Những câu hỏi siêu hình thúc đẩy tôi vào chùa tu học.
Trong chùa có bàn thờ một vị Bồ Tát có nét mặt dữ tợn, cái lưỡi của ông dài hơn lưỡi rắn. Tên ông là Tiêu Diện Đại Sĩ. Theo giáo lý nhà chùa thì đây là vị thần cai trị các linh hồn vất vưởng (cô hồn) đói rách do không ai cúng kiến thức ăn. Mỗi buổi kinh chiều, nhà chùa cúng một bát cháo lỏng đặt ngay bàn thờ ông Tiêu Diện và tụng bài kinh Thí Thực. Niềm tin nầy rất thích hợp với người bình dân Việt Nam.
