Từ khi sanh ra tôi mong sao khi khôn lớn rồi kiếm được bạn hiền yêu thương đùm bọc âu yếm... Tôi vẫn còn nghe văng vẳng đâu đây lời của bài hát Tôi không cô đơn, lúc còn là thanh niên tôi thường hay hát. Đến nay đã 30 năm thành hôn mà tôi vẫn cảm thấy cô đơn. Người đàn ông mà tôi sống chung nay đã được 30 năm, hai lần làm giấy tờ ly dị tôi, một lần cách đây 12 năm nhưng còn sống chung trong một nhà, và một lần nữa được 10 tháng. Theo cái nhìn của con người thì tôi thật là con người đáng thương.
Trong cuộc đời ba chìm bảy nổi bốn cái lênh đênh của tôi, mới thấy được sự thương xót của Đức Chúa Trời, vừa té xuống vực thẳm thì thấy được bàn tay của Chúa đỡ nâng lên. Thử thách trong hôn nhân, thử thách con gái đầu lòng bị bệnh nan y đã về với Chúa khi nó lên 6 tuổi 1/2; đến vấn đề tài chánh bi kiệt quệ. Chúa đã mở mắt thuộc linh tôi ra, Ngài cho tôi thấy đó chỉ là như những hạt bụi nhẹ tay tôi phủi bụi thôi bám vào (đó là lời bài hát do MS Đỗ Lê Minh viết tặng tôi sau khi nghe qua lời làm chứng của tôi).