Mấy cái bong bóng với hàng chữ “Happy Birthday”, “Queen For A Day!” bay cao nơi bàn làm việc của tôi. Năm nào cũng vậy, các bạn đồng nghiệp đều nhớ và đem đến cho tôi một niềm vui nhân ngày đặc biệt trong tháng này. Thật sự tôi muốn… làm lơ, không nhắc về sinh nhật của mình. Già rồi, còn trẻ trung gì nữa mà celebrate ồn ào, công khai. Nếu theo thông lệ là đèn cầy sẽ được đốt trên cái birthday cake và mỗi ngọn tuợng trưng một năm tuổi thì chắc chắn tôi cần một cái bánh lớn lắm mới đủ chỗ cho những ngọn nến xinh xinh, nhiều màu ấy.
Tôi gửi email cám ơn tấm-thịnh-tình của các coworkers: “Thanks for the beautiful balloons. Your kindness will never be forgotten. You are one of the reasons I thank the Lord”. Những lời cám ơn này xuất phát từ tim tôi, một cách chân thành.
Tôi vào làm việc cho Bộ Xã Hội của tiểu bang đã lâu. Là một bà ngoại quốc trung niên lúc đuợc nhận, tiếng Anh sặc mùi fish sauce, English writing thì vấp váp văn phạm như lá đổ muôn chiều (nghĩa là nhiều lắm!) trong những câu văn viết. Nhưng cám ơn Chúa, từ ngày ấy đến nay tôi chưa gặp nan đề với xếp lớn, xếp nhỏ hay bất cứ nguời nào chung quanh.