CHƯƠNG 9
An đi hết một quãng đường dài thì tới cây cầu nhỏ bắc ngang dòng suối. Hai bên thành cầu tuyết lại thành từng mảng dầy. Giòng suối hầu như yên lặng, chỉ có tiếng rì rầm nho nhỏ ở sâu dưới những phiếm đá tuyết phủ trắng xóa mới cho ta biết suối còn chảy.
Trên cao này cảnh vật hoàn toàn yên tĩnh. Gió đã ngưng và tuyết bắt đầu đông đặc. Trên cây cầu nhỏ này có những hố trượt hết sức hiểm nghèo. Óc mải nghĩ đâu đâu, An không để ý lớp băng mỏng nằm bên dưới phần tuyết mềm. Chợt chân nó trượt xuống một hố khiến nó ngã nhoài về đằng trước, miệng thốt lên một tiếng kêu đau đớn.