Pastor Peter Le Van
1. Sương mờ Portland
Tôi thức dậy thật sớm để
kịp đến trường. Thời tiết Portland những ngày đông
rét buốt. Bên ngoài, tuyết
rơi trắng xóa. Khoác thêm một cái vest thật dày cho đỡ lạnh, nhưng tôi
phải co rút đầu xuống để bước đi. Đường phố vẫn còn vắng lặng dường như người
ta đang ngủ say. Tôi đứng
chờ xe buýt hơn mười phút mà vẫn không thấy nó ở đâu. Tôi nhắm mắt cầu nguyện: “Chúa ôi! Con không muốn đến lớp
trễ hôm nay xin Ngài cho xe buýt đến kịp giờ. Con cảm ơn Chúa!” Cầu nguyện lần thứ nhất, mở mắt ra
chẳng thấy gì, lần thứ hai vẫn chưa có gì thay đổi. Nhưng lần thứ ba, vừa mở
mắt ra, một chiếc xe hơi màu bạc cũng vừa trờ tới. Như cái máy, tôi đưa tay vẫy xin
quá giang. Xe dừng lại đột
ngột. Một người thanh niên da trắng trạc tuổi ba mươi ra dấu bảo tôi lên xe. Tôi mừng quýnh chưa kịp nói điều
gì ngoài lời cảm ơn thì anh ta lên tiếng:
-
Anh không biết tôi, nhưng tôi biết anh, chúng ta cùng trường và cùng lớp.
Tôi
hết sức ngạc nhiên:
-
Thế à? Cảm ơn Chúa!