Nhưng trong giấc ngủ nó mơ thấy một ngôi nhà tối om, cửa đóng then gài kỹ lưỡng. Trong đêm tối có một bóng người đi trên mặt tuyết và tiến về phía ngôi nhà, từ tốn, thong thả, nhẫn nại nhưng không một ai ra mở cửa. Sau đó, ông ta lần mò tìm cái nắm cửa nhưng cửa không có nắm. Gió thổi mạnh, mặt trăng bị mây che khuất nhưng ông vẫn không chịu bỏ đi. Ông tiếp tục gõ cửa, gõ hoài, gõ mãi, gõ cho đến khi An tỉnh giấc dậy mà vẫn không có tiếng người đáp và trong nhà vẫn tối om không một ánh đèn lửa.
“Không chừng nhà không có người ở”, An thầm nghĩ trong lúc hãy còn ngái ngủ. Tuy nhiên, trong thâm tâm có một cái gì khiến nó biết rõ trong nhà vẫn có người ở- có điều họ không muốn ra mở cửa mà thôi.