Hầu việc Chúa và rao giảng phúc-âm là hai điều liên hệ với nhau. Sau khi một người được cứu, người ấy phải rao giảng phúc-âm và hầu việc Chúa. Một Cơ-đốc-nhân càng nhận được ân điển và càng được Chúa dẫn dắt bao nhiêu thì người ấy càng vui thích hầu việc Chúa bấy nhiêu.
1) “Tôi thương chủ... không muốn ra được tự do” (Xuất Ê-díp-tô Ký 21:5).
Một người được cứu ao ước hầu việc Chúa không do sự khích lệ hoặc bắt buộc của người khác, nhưng do động cơ bên trong. Động cơ này là tình yêu của người ấy đối với Chúa. Tình yêu dành cho Chúa ép buộc và thôi thúc người ấy hầu việc Ngài. Câu Kinh Thánh này mô tả một nô lệ trong thời Cựu Ước vì yêu chủ, không muốn ra đi tự do khi thời gian làm nô lệ chấm dứt, người này muốn tiếp tục làm nô lệ để phục vụ chủ yêu dấu của mình. Điều này tượng trưng cho các tín đồ Tân Ước yêu Chúa và muốn phục vụ Ngài như vậy.