Lời Kinh Thánh

Hãy tin Đức Chúa Jesus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi. Kinh Thánh - Công Vụ Các Sứ đồ 16: 31

Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 24


  CHƯƠNG 14


Ông Văn thức dậy rất sớm. Điều đầu tiên ông suy nghĩ ấy là thấy bão đã dứt và thung lũng hoàn toàn yên tĩnh. Đoạn ông nhớ lại ngày hôm nay là ngày ông trở về nhà.
Ông Văn rất vui mừng được trở về nhà. Ông bị đau yếu nên phải tìm lên miền núi nầy để nghỉ ngơi một tuần lễ. Nay ông đã hồi phục và sẵn sàng để làm việc trở lại. Ngày hôm nay ông sẽ đáp chuyến xe lửa sớm và vào khoảng gần trưa ông đã về tới nhà rồi. Chắc người nhà sẽ đón tiếp ông linh đình lắm đấy.
Đám trẻ chắc sẽ làm ồn lắm! Nghĩ tới các con ông mỉm miệng cười: nào thằng Mạch khỏe mạnh cứng cáp, con Vân nhí nhảnh vui cười, chú Biền mập mạp nghiêm trang, và nay lại thêm bé Đào. Hết nghĩ tới con ông lại nghĩ tới vợ? Bà Văn tươi vui và tóc cũng quăn như tóc bé Vân, nhưng cứ đến buổi chiều là bà thường mệt nhoài. Ông ước gì có thể kiếm được một người để giúp đỡ bà, vì bà phải một mình trông nom các con từ ngày chị vú bỏ đi lấy chồng cách đây một tháng. Thôi được, để khi trở về  nhà ông sẽ lo việc nầy.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 23



Nó ngừng lại trong giây lát, bâng khuâng tự hỏi sao ý nghĩ ấy không đến với nó từ trước. Thật giản dị! Nó chỉ cần xỏ chân vào giầy trượt tuyết rồi phóng mình qua con đường mòn trong rừng để trở về nhà.
Nó sẽ nói với mọi người: “Tôi đã cố gắng hết sức mình, nhưng không thể nào đi thoát được” và gia đình ông Bình chắc sẽ coi nó như một vị anh hùng dù nó đã thất bại.
Gió gầm thét khủng khiếp. Các cây to gào lên, cành cây vung ra như những cánh tay dài; Duyên đã tới gần chót đỉnh rừng, giữa cảnh hoang vu man rợ của con đường đèo. Ở đây gió có thể nhấc bồng nó lên và quăng nó vào vách đá như những bông tuyết. Hai hàm răng nó va vào nhau lập cập và nó bật lên khóc.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 22


Nó thụt lên thụt xuống khi đi qua cánh đồng chót. May quá, chuồng bò vẫn chưa khóa. Nó hết sức cẩn thận bước vào trong. Vừa nhấc được đôi giầy trượt tuyết xuống thì nó nghe thấy tiếng cánh cửa mở tung và nhìn thấy má nó cùng chị Mai bước vào, tay cầm chiếc đèn bão. Duyên vội gác đôi giầy trượt tuyết vào cạnh tường rồi nằm áp mặt xuống nền nhà dơ bẩn, phía sau con bò lớn nhất.

Bà Mầu giơ cao cây đèn bão soi sáng chung quanh chuồng bò rồi nói với Mai giọng đầy lo âu: “Nó không có đây, con ạ! Má cho là con nói đúng đấy! Nó đã có ý nghĩ điên rồ về việc đi tìm kiếm ông bác sĩ. Chắc lúc này nó đang lội bộ qua đường núi ấy. Thằng nhỏ ngu đến nỗi không mang cả giầy trượt tuyết đi. Má đang nghĩ không biết mình có nhờ được ông Bình đi kiếm nó về hộ không nó đi bộ chắc chưa được bao xa”.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 21


CHƯƠNG 13



Lên tới phòng riêng rồi, Duyên bắt tay vào việc ngay. Nó không để lỡ một giây đồng hồ nào. Nó lấy cái áo khoác ngoài treo trong tủ xuống, và đội lên đầu cái mũ len trùm kín cả hai tai. Nó quấn vải quanh chân rồi xỏ chân vào đôi giầy bền chắc nhất. Đoạn nó viết để lại cho má nó mấy chữ hẹn sáng mai nó mới về nhà.
Nó rón rén xuống thang đi vào nhà bếp lấy bánh mì, phó mát bỏ đầy túi. Nó không quên mang theo cả một hộp quẹt. Đoạn nó nhẹn nhàng nhấc cái then cái cửa sau lên rồi khom mình bò qua sân tới nhà kho. Cây đèn bão treo trên tường. Nó đốt đèn lên, và ánh sáng của cây đèn khiến nó vững dạ thêm. Nó tự hỏi không biết có nên lấy giầy trượt tuyết không, nhưng sau nó quyết định là lúc ấy trời đã tối quá. Nó mở cánh cửa phía bên kia nhà kho và bước ra cánh đồng lộng gió. Một trận cuồng phong thổi tới khiến nó suýt té nhào, nhưng nó cắn răng chống lại. Cuộc hành trình đầy mạo hiểm của nó bắt đầu.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 20


                                               “Đọc ở đoạn nào trong Kinh Thánh hở Nội?”, An hỏi.
“Trong suốt cả Kinh Thánh chứ không riêng ở đoạn nào”, Nội đáp. “Hồi khuya rồi chúng ta đã lớn tiếng đọc phần Phúc âm của Mác, có phải vậy không? Và trang nào cũng tràn đầy tình yêu thương của Chúa Giê-xu, tình yêu thương của Ngài đối với những kẻ thù nghịch của Ngài, tình yêu thương của Ngài đối với những người nghèo khổ và đau đớn, tình yêu thương của Ngài đối với trẻ thơ. Cháu hãy tự đọc kỹ mọi chuyện về đời sống của Đấng Christ và hãy nghĩ nhiều tới đường lối yêu thương của Ngài và cháu nên nhớ rằng chính cái tình yêu thương đó nó nhập vào lòng cháu khi cháu mời Đấng Christ ngự vào trong cháu”.

TÌNH THƯƠNG MẠNH HƠN BÃO TUYẾT - 19


CHƯƠNG 12
Lòng phơi phới, Duyên nhẹ nhàng bước lên đồi. An đi bên cạnh nó. Trước kia chưa bao giờ hai đứa cùng đi chung với nhau ở trường về, nhưng nay thì tình thế đổi khác.
Đối với Duyên, đấy là một buổi sáng hạnh phúc trong đời. Thầy giáo, không giải thích lý do, bỗng nhiên nói cho cả lớp hay rằng trong ngày nghỉ ông đã được coi một tác phẩm điêu khắc gỗ đẹp đến nỗi nay ông quyết định trao giải thưởng nữa. Rồi trước sự ngạc nhiên của hết thảy học sinh, thầy gọi Duyên lên nhận giải thưởng. An cũng mừng quá suýt xỉu đi khi thầy giáo kể lại đầu đuôi câu chuyện. Sau đấy các học sinh xúm lại để ngắm những vật bằng gỗ do Duyên tạc khắc và người lớn tiếng tán thưởng nhiều hơn ai hết lại chính là Thạch. Thạch vui vẻ nói cho chúng bạn biết nó thật may mắn vì các con vật ấy đã đưa dự thi quá trễ, nếu không, nó chẳng thể nào đoạt giải được. Mọi người đều đồng ý. Sau đấy nó đồi coi cuốn sách giải thưởng của Duyên, và đám học trò gái la lớn: “Ủa, sao giống hệt cuốn sách của con An”. An đã lo thằng Duyên sẽ nói: “Chính cuốn sách của An đó”. Nhưng Duyên chỉ lửng lơ đáp: “Thật vậy ư?” và đợi khi không ai ngó, nó khẽ nháy mắt với An.

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

MỘT BÀI THƠ TUYỆT VỜI


Nominated by UN as the best Poem Written by an African Kid 


When I born, I black 
When I grow up, I black : 
When I go in Sun, I black 
When I scared, I black 
When I sick, I black 
And when I die, I still black 

Người con gái quê ta


Lê Nguyễn Hà Vy

Hỡi em người con gái quê ta
Người con gái Việt Nam Dân Tộc
Em chào đời trên quê hương Đại Lộc
Và lớn lên giữa ruộng xanh nà bắp
Quần ống xăn với chân lấm tay buồn