Ms Lê Văn Thể
Uyên ạ!
Chỉ còn hơn ba tuần nữa là ba me sống xa con
rồi. Lòng ba thật buồn khi nghĩ đến ngày
ra phi trường. Ba thật sự không hình dung nổi quang cảnh ngày ấy sẽ như
thế nào! Cho đến bây giờ, ba vẫn còn cái cảm giác sợ hãi của những
năm trước đây, khi gia đình tiễn ba ra phi trường để đi Đại Hàn,
Portland. Tưởng chừng như đó là những cơn ác mộng hãi hùng, mà nay vẫn
còn làm đau đớn lòng ba mỗi khi nhớ đến.
Rồi
đây, một lần nữa cái cảnh ấy lại diễn ra với gia đình mình. Ba biết
ba me đi trong ý Chúa, trong sự kêu gọi của Ngài; nhưng lòng ba me trĩu nặng
khi nghĩ đến các con, Uyên Thi và Phương Anh là hai đứa cháu ngoại cưng của ba
me. Mỗi đứa ba me đều thương yêu và lo
lắng; dầu cách biểu lộ không giống nhau cho tất cả. Nhưng đứa nào cũng là máu mủ, ruột thịt của
ba me.