6. Bệnh
Viện Jê-sus
Một
sáng nọ, tôi dậy sớm hơn mọi ngày. Như thường lệ, tôi ngồi ở bực tam cấp đầu
cầu thang tập thể dục. Đang khi luyện hai bắp tay của mình, bỗng nghe tiếng
người bạn Hàn gọi. Tôi đứng
lên bước vào bên trong phòng của anh ta. Tôi ngồi xuống giường nệm, tay vẫn cầm
cái lò xo bằng sắt vẫn cứ bóp vào, thả ra đều đặn. Nào ngờ, cái nệm mềm quá,
mất thăng bằng tôi té nghiêng, nên thanh sắt bung khỏi bàn tay đập mạnh vào con
mắt. Tôi thét lên một tiếng vì quá đỗi đau đớn, buốt nhức tận trên màng óc. Tôi không thấy gì nữa cả. Người bạn
Hàn hốt hoảng:
- Are you ok? Are
you ok? (Anh không sao chứ?)
- I don’t see
anything! (Tôi chẳng thấy gì cả!)
Rồi anh ấy gọi xe
đưa tôi vào bệnh viện.