Vào khoảng năm 586 trước công nguyên, Nêbucátnêsa, vua đất nước Babylôn ra lệnh làm 1 pho tượng bằng vàng cao 27,43 thước(60 cuđê), ngang khoảng 3 thước, dựng tượng trong đồng bằng Đura để có chỗ rộng rãi cho toàn dân tập trung đến thờ lạy. Kinh thánh không nói rõ mục đích của việc vua dựng pho tượng, nhưng có thể thấy vua có ý đồ chính trị; Vua dù biết Đức Chúa Trời trước đó, nhưng vua muốn lập 1 tôn giáo với vị thần là cái tượng vàng vừa được dựng nên. Thông qua việc tập trung cúng lạy pho tượng, mà vua có thể quản lý toàn dân của đế quốc Babylôn rộng lớn và cả những dân tộc xung quanh bị cai trị của vua.