CHƯƠNG 6
Sáng hôm sau, ánh mặt trời đã đánh thức thằng Danh dậy. Nó nằm yên trong mươi phút, cố nhớ lại những gì trọng đại sắp xảy ra ngày hôm ấy. Khi nhớ ra, nó liền nhỏm dậy, lớn tiếng gọi An:
“Chị An à”, nó kêu, “lại đây mau! Hôm nay em đi xem chị lãnh thưởng đây! Chị lấy cho em bộ đồ nhung đen đẹp nhất ấy, cả cái dây quần có thêu hoa ấy. Mau lên chị!”
An nằm nơi giường kê ở đầu cầu thang. Nó giả bộ như không nghe thấy gì. Để cho thằng Danh kêu đến bốn năm lần, nó mới chịu ngồi dậy.