CHƯƠNG 8
Ngày lễ Giáng sinh đã qua. Bé Danh đang ngủ say; nó nằm nghiêng, đầu gối lên cánh tay. Ba nó ở đằng chuồng bò. Chị An và Nội ngồi ở hai bên cạnh lò. Nội đang đan vớ len màu trắng cho hai chị em nó, còn An thì tưởng chừng như đang vá lại cái tạp dề. Thực ra cái tạp dề đã tuột xuống đất từ lúc nào An cũng chẳng biết vì lúc ấy nó đang hai tay chống cằm nhìn vào khoảng trống không trước mặt.
“An à”, Nội đột nhiên gọi, mắt vẫn không rời khỏi món đồ đan, “lễ Giáng sinh năm nay có vui không cháu?”
“Vui lắm, Nội à”, An đáp một cách gượng gạo, vì nó biết nó không trả lời khác hơn. Rồi đột nhiên nó tiếp, “Câu nói Đấng Christ gõ cửa lòng chúng ta có nghĩa gì vậy, Nội?”