CHƯƠNG 10
An nghĩ thầm, “Hừ, mình đã làm việc ấy thì giờ mình phải chịu chớ sao!”
Nó thấy trái tim mình đập rất nhanh trong lồng ngực. Nó ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao và những dãy núi cao để trấn tỉnh tâm thần. Trời và núi đều to lớn, lâu đời và không thay đổi chút nào cả! Nỗi lo sợ trong lòng nó tự nhiên nhỏ bớt đi và không còn quan trọng nữa. Dù sao thì mọi việc rồi cũng xong và sẽ chìm vào quên lãng, chỉ có trăng sao và núi non là còn mãi mãi không thôi.
Một bóng đen hiện ra ở khúc đường quẹo kéo theo một cái xe trượt tuyết lớn. Thằng Duyên đã mặc một cái áo ấm khác và đang thờ hổn hển nói không ra lời: