Buổi sáng nọ, Thành Cát Tư Hãn và các thuộc hạ của ông đi
săn. Thành Cát Tư Hãn mang theo trên cánh tay của ông con chim ưng mà ông yêu
thích. Đến trưa không được gì cả, Thành Cát Tư Hãn quay lại chỗ cắm trại, và để
khỏi phải cáu kỉnh với đám thuộc hạ, ông rời nhóm, cỡi ngựa đi một mình. Trong
sức nóng của mùa Hè, ông khát nước nhưng mọi dòng suối đều khô cạn. Thế rồi, hết
sức ngạc nhiên, ông nhìn thấy một dòng nước nhỏ chảy ra từ một tảng đá ngay
trước mặt ông.
Ông lấy ra chiếc cốc bằng bạc ra hứng nước. Thật lâu nước mới chảy đầy cốc và,
ngay khi ông đưa chiếc cốc lên môi thì con chim ưng bay lên và giật chiếc cốc
rồi ném nó xuống đất.
Thành Cát Tư Hãn giận lắm, nhưng vì con chim ưng rất được ông yêu thích nên ông
cúi xuống nhặt chiếc cốc lên, lau sạch bụi, và lại hứng nước. Khi nước chỉ mới
được nửa cốc, con chim ưng lại lao đến tấn công làm đổ nước.