Thời gian cứ thế mà trôi, tôi được ba mẹ cho đến trường và hết lòng thương yêu chăm sóc, năm đứa em tuy nhỏ nhưng cũng rất quan tâm và yêu thương tôi. Tôi như được bù đắp lại những tình cảm thiếu thốn khi tôi sống với ngoại.
Năm tôi học hết lớp 9 thì ba tôi bảo tôi nghỉ học để học nghề. Dù rất muốn được tiếp tục đi học nhưng tôi không thể cãi lời ba tôi nên đành phải đi học nghề cho ba vui. Ngày tôi ra nghề ba tôi tổ chức tiệc thật lớn, mời rất đông cô bác đến để chúc mừng tôi. Hôm ấy tôi thật sự hạnh phúc và hãnh diện với bạn bè, ở vùng quê tôi mà được như thế là còn gì bằng.