Lời Kinh Thánh

Hãy tin Đức Chúa Jesus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi. Kinh Thánh - Công Vụ Các Sứ đồ 16: 31

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2012

Chuyện Trăm Năm (II)


Đây không phải là quyển tiểu thuyết vì toàn thể câu chuyện đều thật, kể cả những mẫu đối thoại. Những nhân vật liên hệ đều còn sống vì thế tác giả tránh không mô tả hoặc nêu tên các địa danh. Câu chuyện xảy ra ở Phi Châu, nhưng những vấn đề nêu lên đều là những vấn đề chung của mọi nơi và của mọi nền văn hoá.

Chuyện Trăm Năm--I



Đây không phải là quyển tiểu thuyết vì toàn thể câu chuyện đều thật, kể cả những mẫu đối thoại. Những nhân vật liên hệ đều còn sống vì thế tác giả tránh không mô tả hoặc nêu tên các địa danh. Câu chuyện xảy ra ở Phi Châu, nhưng những vấn đề nêu lên đều là những vấn đề chung của mọi nơi và của mọi nền văn hoá.

LÀM LÀNH LÁNH DỮ



             Một triết gia có lý khi nói rằng: “Con người là một sinh vật mộ đạo.” Hầu như trong tâm người nào cũng nghĩ rằng mình nên tôn thờ “Ðấng Bề Trên” và tin tưởng rằng“Ðấng Bề Trên” muốn mỗi người nên làm lành lánh dữ. Vì vậy ngày nay chúng ta thấy có rất nhiều tôn giáo dạy chúng ta nên làm lành lánh dữ. Lời dạy nầy rất hợp lý và cũng rất hợp với lương tâm con người. Do đó, chúng ta thấy không những các tôn giáo dạy làm lành lánh dữ mà các trường học, ngay cả tiểu học, cũng dạy những bài đức dục làm lành lánh dữ.  Mỗi chúng ta chắc hẳn đều không xa lạ gì với câu “làm lành gặp lành, làm dữ gặp dữ.” 

                Cụ Ðồ Chiểu thì tin rằng: “Tu nhơn tích đức sớm sanh con hiền.” (Lục vân Tiên)

Về Đâu ?



Một chiếc xe bít bùng chạy qua... ngoại trừ tài xế và mấy anh lính hộ tống, không một ai trên xe biết mình sẽ đi về đâu. Họ ngồi đó mà không thấy được ánh sáng và các sinh hoạt đang diễn ra bên ngoài. Họ chỉ biết hiện tại mình còn sống, còn ý thức, cảm xúc... nhưng tương lai thì nằm ngoài tầm tay... vì họ là những tù nhân!

TẠI SAO TÔI TRỞ LẠI VỚI CƠ ĐỐC GIÁO



Tiến sĩ Lâm Ngữ Đường, sinh năm 1895, một học giả nổi tiếng của Trung Hoa, không phải là một nhân vật xa lạ với đa số chúng ta. Sau khi hoàn tất việc học tại Trung Quốc, ông đã học thêm tại Đại Học Harvard, Hoa Kỳ, và tại Đức Quốc. Ông về nước và đảm trách nhiều chức vụ quan trọng trong ngành giáo dục như giáo sư Anh Văn tại viện Đại Học Quốc Gia Bắc Kinh, Giám Đốc Học Vụ Viện Đại Học Phụ Nữ Bắc Kinh, chủ bút phần Anh Ngữ cho tờ Academia Sinica. Ông cũng là chủ bút của nhiều tạp chí chuyên môn ở Á Châu, làm Viện Trưởng Viện Đại Học Nanyang ở Singapore, và Giám Đốc Phân Bộ Văn Hóa Nghệ Thuật của tổ chức UNESCO.

NGƯỜI CHA KÍNH SỢ CHÚA



Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, đi trong đường lối Ngài!” (Thi thiên 128:1)

Khi mô tả về tính cách, vai trò và tình thương của người Cha trong gia đình, tôi thường nghĩ đến khúc hát thiếu nhi “Vườn cây của Ba” (Phan Nhân) để liên tưởng về nét đặc trưng của một “nghiêm-phụ”:

“Má trồng toàn những cây dễ thương
Nào là bông là hoa là lúa
Còn Ba trồng toàn cây dễ sợ
Cây xù xì cây lại có gai.
 

AI GIỮ SỢI DÂY?



      Vào dịp Hè, một vài nhà thực vật học Anh quốc đến Thụy sĩ để nghiên cứu một số loài hoa hiếm. Họ leo lên cao, thật cao, đến những nơi mà chỉ có đại bàng là đã từng đến. Tại một nơi vách núi dốc thẳng đứng, một nhà thực vật trong đoàn nhìn xuống dưới vực sâu, ông phát hiện ra một loài hoa rất hiếm. Họ muốn có nó để đưa vào bộ sưu tầm của mình, nhưng không một ai dám liều lĩnh leo xuống phía dưới đó để hái nó. Trong số những người hiếu kỳ đi theo đoàn du khách có một cậu bé. Nhóm thực vật học hứa sẽ cho đứa bé một số tiền lớn nếu nó chịu để họ cột một sợi dây ngang lưng nó, và dòng nó xuống dưới, sau đó nó hái cho họ bông hoa quí hiếm kia.        

KHƯỚC TỪ SỰ ÂN XÁ



Năm 1897, Martin Dalton 28 tuổi, đã giết chết một nhà buôn ở New York, ông bị kết án chung thân. Đến năm 1930, vụ án được xét lại. Tòa án quyết định trả tự do cho Dalton vì cho rằng 33 năm tù đã đủ trả giá cho tội lỗi của ông. Bao nhiêu năm qua Dalton mong chờ lệnh ân xá, nhưng đã quá mòn mỏi rồi, ông nhận quyết định ân xá khi đã ở tuổi 61. Lẽ ra vui mừng khi cầm quyết định nầy, thì ngược lại, Dalton run sợ.