CHƯƠNG 5 (tt)
Thằng Duyên ngẩng lên nhìn chăm chú vào ông già. Tuy nó không nói ra, nhưng trong óc nó đang có một câu hỏi. Cái ông già kỳ dị hình như biết rõ về tình yêu thương này, tại sao lại giam mình trên cao tít nơi đây, cách biệt hẳn với đồng bào, đồng loại?
Ông già kỳ dị hình như đọc được những ý nghĩ đang ẩn trong đầu óc thằng Duyên. Có lẽ đó là nhờ cái chau mày, nhăn trán của nó và cái tia mắt nó đăm đăm nhìn ông.
“Chắc cháu đang băn khoăn tìm hiểu tại sao ta lại đi nói về tình yêu thương và phục vụ mọi người phải không?, ông già hỏi. “Cháu ngạc nhiên như vậy cũng không có gì là lạ. Đấy là một câu chuyện rất dài, cháu ạ!”